Truyện ngắn "Chuyện của tôi"

Thứ hai - 23/10/2017 02:51
Truyện ngắn "Chuyện của tôi"
Nó sinh ra đã là cô chiêu trong một gia đình khả giả thuộc loại “nhà mặt phố bố làm to” nên nó được nuông chiều từ nhỏ. Nó học ở một trường có tiếng trong thành phố, học hành thì chẳng tới đâu mà quậy phá thì nổi danh nhất nhì trường.
Một sáng như mọi ngày, mẹ nó nhẹ nhàng gọi:
      -Tiểu My, dậy đi con! Mẹ bảo chị Hợp làm bánh mì ốp la với cốc sữa cho con rồi đấy. Dậy đánh răng ăn sáng rồi đi học nhé, mẹ đi làm đây.
Nó dạ với giọng ngáy ngủ rồi chậm chạp bước ra khỏi phòng. Phóng chiếc Max như nhanh gió đến trường, vào đến lớp thì trống cũng vừa đánh. Cái Linh liếc ngang, cười nhạt:
      - Con này lề mề gớm. Tối nay có party Halloween over night ở nhà Mạnh Tuấn đấy, mày có tham gia không?
     - Over night à? Tao sợ mấy bô lão không cho đi thôi!
     - Không đi là hối hận đấy nhá! Có mấy anh đẹp trai lắm hehe không đi con khác nó cưỡm mất lúc đó đừng có mà ngồi khóc với tao!
Nó gạt đi. Năm tiết học hôm nay sao trôi qua chậm thế không biết. Đầu óc nó trống rỗng. Nó chỉ nghĩ đến buổi party Halloween ấy thôi. Tan học nó phóng nhanh về nhà, bỏ mặt sau lưng những tiếng cười đùa bàn tán của bọn cái Linh. Nó sợ bố nó không cho phép vì từ trước đến  giờ nó chỉ được đi đến 9h30 là phải về nhà. Chạng vạng tối,bố nó đi làm về. Nó rụt rè bước đến cái ghế sofa bố nó đang ngồi đọc báo:
      -Bố ơi, tối nay có buổi tiệc ở nhà bạn con, bố cho con đi nhé!
      -Mấy giờ con về? –Bố nó vẫn chăm chú vào tờ báo
      -Dạ…qua đêm ạ…
      -Qua đêm? Không. Bố không cho phép con đi. Ở nhà cho bố!- Bố nó quát lên
Mặc cho nó nài nỉ khô cả cổ, bố vẫn nhất quyết không cho nó đi. Nó vùng vằn đi lên phòng quát to:
      -Không cho thì dạt nhà luôn!
       Bố nó nói với theo:
      -Mặc xác mày! Thích thì cứ đi!
Nó bực tức, chọn bộ đồ nó thích nhất để mặc rồi lấy hết tiền mang theo. Buổi party thật vui, khiến nó nhanh chóng quên đi chuyện vừa rồi. Khi buổi tiệc tàn cũng là lúc những tia nắng đầu tiên của ánh bình minh chiếu rọi qua khe cửa. Nó bắt đầu lo lắng. Nó không thể đến trường với bộ dạng này được. Dạt nhà ư? Nó phải đi đâu đây? Nó lang thang khắp những con phố, không biết phải đi đâu. Nó tự hỏi mình “ một tiểu thư nhà cao cửa rộng mà phải lang thang thế này sao?” nó cười nhạt nhẽo. Gạt đi những suy nghĩ ấy, nó đi tìm chút gì bỏ bụng. Nó tạt vào một hàng hủ tiếu rồi phóng đến quán trà sữa wifi quen thuộc lướt web bằng chiếc phone của mình. Chán chê nó thuê một phòng trọ để nghỉ ngơi sau một đêm không ngủ. Nó thấy chán cuộc sống ở cái thành phố đông đúc này, vậy là nó quyết định đi tìm một nơi tĩnh lặng để suy nghĩ về mọi thứ. Nó đến một bãi biển vắng. Nó ngắm biển, ngắm từng đợt sóng trắng xóa xô vào bờ cát vàng, lặng nghe tiếng sóng biển. Nó nhặt cái vỏ ốc rồi áp lên tai nghe. Nó chợt thấy lòng nhẹ hẵng, những ưu tư  như vơi đi. Nó cứ lặng lẽ ngồi đó, cho đến khi hoàng hôn dần buông, những tia nắng cuối ngày đang le lói dần tắt. Biển đêm. Một vẻ êm dịu và trầm lắng, chẳng như biển của ngày, năng động và đầy nhiệt huyết. Từng cơn gió biển nhẹ nâng làn tóc nó. Nó thích cảm giác này, bình yên lắm. Nhưng rồi nó nghĩ về bố mẹ nó, nó đi mấy ngày nay rồi chắc bố mẹ lo cho nó lắm. Nó tự trách mình sao quá bồng bột và nông nỗi thế này. Chợt một tiếng nói cắt ngang dòng suy nghĩ làm nó giật mình:
       -Ngẫm nghĩ xong chưa cô bé? Ta về được chưa?
Nó quay người lại. Thì ra là Long, a họ nó
       -Ơ…anh Long!
Long cười phì:
-Đồ ngốc ngồi một mình ở nơi vắng thế này nhỡ người gọi em không phải là anh mà là kẻ xấu thì sao nào?
-Em…Mà sao anh biết em ở đây mà đến?- Mặt nó nhăn lại
       -Bác nhờ anh theo dõi em mấy ngày nay đấy. Em có biết hai bác lo lắng cho em thế nào không?
       -Em xin lỗi. Thôi ta về nhanh đi anh!
Long đưa nó về. Bước vào cửa, nó e dè với cái nhìn của bố mẹ nó. Nó chạy đến ôm mẹ khóc nức nở:
       -Bố mẹ ơi con xin lỗi. Con nông nỗi nên mới làm như vậy. Xin bố mẹ tha lỗi cho con. Con hứa từ nay sẽ cố học hành, không bao giờ dạt nhà nữa đâu ạ!
Bố nó giận lắm, nhưng phần vì thấy nó biết hối lỗi phần vì mẹ nó xin bỏ qua nên bố nó chỉ khuyên vài câu chứ không làm lớn chuyện, nhưng nó thấy khuya hôm ấy bố hút thuốc bên cửa sổ, vẻ mặt ưu tư lắm. Nó thấy hối hận quá. Rồi nó quay lại trường, chép bài cho đầy đủ rồi cố học cho bắt kịp bạn bè. Tối ấy, nó học bài khuya bên chiếc cửa sổ. Chợt một ngôi sao băng vụt qua. Nó nhắm mắt cầu nguyện và tự hứa với lòng từ nay sẽ học thật tốt, sẽ không bao giờ phải để cho bố mẹ lo lắng buồn phiền thêm lần nào nữa…<


 

Tác giả bài viết: Thu Nga

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây